Thursday, September 14, 2017

Hôn em vĩnh biệt (Anata)


Nhạc phẩm “Hôn em vĩnh biệt” do nhạc sỹ Vũ Xuân Hùng soạn lời Việt, được xuất bản lần đầu tiên qua tiếng hát của nữ ca sỹ Ngọc Hương trong cuốn băng Nắng 009: “Những tình khúc bất tử 6” – Chủ đề: “Dạ khúc đêm yêu” do Nắng Enterprises phát hành (bản CD năm 1990). Nhạc phẩm này theo thời gian và thói quen thường bị đọc sai tựa đề là “Nụ hôn vĩnh biệt”.


"Hôn em vĩnh biệt" nói về tâm sự đầy bão tố và khao khát của một người con gái, trong những giây phút cuối chia tay người yêu đầu đời, buộc phải lãng quên cả quá khứ ngọt ngào, để sớm mai trở thành một con người khác, chai sần và lặng lẽ...
     "Đêm chia ly lạnh lùng,
     Đưa tay một lần...
     Đến mai không còn..."

Hôn em vĩnh biệt

1. Xin hãy hôn em, hôn lần cuối, mai chắc em không còn bên người
Sẽ muôn trùng mình cách xa, thấy nhau chăng là những giấc mơ.
Xin hãy hôn em, hôn đằm thắm như dưới cơn mưa bụi hôm nào
Mắt anh rạng ngời, mặt đẫm ướt nước mưa, ôi hạnh phúc sao!

Ôi chiếc hôn, đến ngày nhắm mắt em cũng không sao thể quên được
Sẽ muôn đời là chứng nhân cho những ngày mới biết yêu anh.
Anh nhớ chăng anh, trong rạp vắng, bóng tối êm như mặt nhung mềm?
Chiếc hôn học trò vội vã lướt nhanh, hôm nao bỏ lớp trốn đi chơi
Chiếc hôn này làm chứng nhân cho lứa đôi mình...

     Điệp khúc:
     Lòng em đó trao anh khi vừa xanh lá,
     Làn môi đó hiến dâng anh xuân hồng đang hé,
     Đời sao lại nỡ chia ly mối duyên tình chúng ta?
     Cho lứa đôi lìa nhau...


2. Anh dấu yêu ơi, có còn nhớ, năm đó khi em vừa xinh đẹp?
Nắng rất nồng, và đời rất dễ thương cho riêng mình chúng ta...
Anh hãy hôn em, hôn rực rỡ, hôn đắm say như sinh nhật năm nào
Ước mong được tình nghĩa sắt son, em muôn đời có anh...

Nhưng ước mơ sao vội tắt biến theo nến hoa héo tàn
Đâu nở pháo hồng, rượu cưới cô dâu, khăn dài tiễn đưa...
Hãy hôn cho thật đắm đuối, sáng mai em về bên chồng!
Nước mắt mặn này dành hết cho anh, thay câu từ giã xót xa
Chiếc hôn này, làm chứng nhân cho lứa đôi mình...

Kandagawa

Bản gốc của “Hôn em vĩnh biệt” là “Kandagawa” (sông Kanda), nhạc Nhật, do nhóm nhạc Kaguyahime (với giọng ca chính là Minami Kousetsu) trình bày lần đầu tiên năm 1973 với nội dung khác so với bản lời Việt của nhạc sỹ Vũ Xuân Hùng; nhưng cũng nhẹ nhàng, lãng mạn khi nhớ về những rung động ngây thơ của thuở ban đầu…

     "Có khi nào, em đã không còn giữ
     Hộp bút chì 24 màu tôi mua tặng em
     Và bức chân dung em vẽ tôi,
     Tôi đã luôn nói rằng: Em vẽ đẹp quá!
     Nhưng thật sự nó chẳng giống tôi chút nào…

     Bên ngoài khung cửa sổ, dòng sông Kanda lặng lờ trôi
     Trong căn phòng bé nhỏ, em nhìn thật lâu những đầu ngón tay tôi
     Rồi hỏi: “Anh không vui chăng?...”"


Có lẽ Kandagawa đã trở thành một trong những nhạc phẩm kinh điển của nền âm nhạc của xứ sở mặt trời mọc, rất nhiều ca sỹ nổi tiếng đã cover lại bài hát này, trong đó có cả Teresa Teng (Đặng Lệ Quân). 

Riêng với “Hôn em vĩnh biệt”, thì tính đến nay, mới chỉ thấy có Ngọc Hương trình bày nhạc phẩm này (không tính các version lời Việt khác), chưa thấy có ca sỹ Việt Nam nào cover lại.

Links:
- Nhạc phẩm Hôn em vĩnh biệt do ca sỹ Ngọc Hương trình bày năm 1990.
- Bản Kandagawa do nhóm Kaguyahime trình bày năm 1973 kèm lời dịch tiếng Anh.
- Bản Kandagawa kèm lời dịch tiếng Việt.
- Bản cover song ca giữa Đặng Lệ Quân và Minami Kousetsu: Kandagawa (Teresa Teng, Minami Kousetsu) năm 1984.
- Nghệ thuật rung chuông (năm 2011).

No comments:

Post a Comment

Thơ: Tình sầu (Huyền Kiêu)

Tác giả: Huyền Kiêu (1915 - 1995). Xuân hồng, có chàng tới hỏi:  - Em thơ, chị đẹp em đâu?  - Chị tôi tóc xõa ngang đầu    Ði bắt bướm vàng...