Cái ngày mà anh em tôi nhận được tin Mẹ bị bệnh, cả bầu trời phía trước chừng như đổ sập xuống ngay trước mắt tôi, tan tành dưới chân tôi như tấm kính thủy tinh vụn vỡ…
Những ngày tháng cùng Mẹ trong bệnh viện, có cảm giác nào bóp nghẹt tim tôi bằng cảm giác cố cười tươi mỗi khi Mẹ nhìn mình? Tôi phải luôn tỏ ra cứng rắn, cười nói lạc quan như chẳng có chuyện gì – không phải cho tôi, mà là cho Mẹ. Tôi nhìn Mẹ. Tôi phải hít thật sâu để ngăn dòng nước mắt có thể tuôn ra bất cứ lúc nào vì suy nghĩ một ngày không xa, tôi sẽ bị tước đi cái quyền nhìn Mẹ mình đang cử động, đang thở trong cuộc sống của mình. 18 ngày trong bệnh viện năm 2010, Mẹ không chợp mắt một giây phút nào. Mẹ con tôi tự động viên nhau bằng cách lấp liếm rằng trong dịch truyền, bác sỹ đã cho Mẹ thuốc bổ rồi nên không cần ngủ nữa. Rất nhiều lần, tôi bắt gặp Mẹ nhìn lén tôi mỗi khi tôi lim dim ngủ hoặc đang nhìn qua nơi khác. Đôi mắt Mẹ mở to. Dường như Mẹ đang cố nhìn tôi thật lâu, thật rõ; hoặc Mẹ đang suy nghĩ điều gì đó trong đầu…
Tôi đếm ngày, đếm tháng, đếm cả những mùa xuân được nghe Mẹ xướng kinh lúc giao thừa, dẫu rằng làn hơi của Mẹ ngày một yếu dần. Cũng chỉ thêm được 2 mùa xuân nữa thôi, nhưng điều đó đã là quá hạnh phúc với tôi vì tiên lượng của Bác sỹ không khả quan như thế. Suốt trong những ngày Tết, tôi luôn bị ám ảnh bởi suy nghĩ đây là cái Tết cuối cùng của Mẹ.
Những năm tháng mẹ con tôi chống trọi với bệnh tật mới thật sự khủng khiếp. Mẹ mệt, đau nhiều. Bọc thuốc một ngày Mẹ phải uống còn nhiều hơn cả lượng thức ăn Mẹ ăn vào. Và tôi dễ dàng nhận ra rằng tình hình mỗi ngày một đi xuống bằng cách so sánh đơn giản: bằng giờ này năm ngoái Mẹ có thể làm gì, thời điểm hiện tại Mẹ có thể làm gì? Mẹ con tôi đang phải tham gia một trận chiến hoàn toàn không cân sức với Tử thần. Nó như một gã khổng lồ bao trùm lấy mẹ con tôi. Và nó bị câm, bị điếc! Nó lạnh lùng bước đến phía trước, nghiền nát hy vọng, cố gắng của gia đình tôi, bỏ mặc những tiếng nài van, rên rỉ, bỏ mặc những gắng gượng đang ngày một yếu ớt dần…
Mỗi buổi tối được nằm cùng Mẹ, trông Mẹ ngủ, tôi thầm mãn nguyện vì ngày hôm nay đã qua. Tôi muốn bóng đêm kéo dài mãi mãi. Tôi sợ mỗi khi thấy ánh bình minh ló dạng, vì ngày đó có thể ghi dấu là ngày đau đớn nhất với tôi, với gia đình tôi…
05h00’ sáng ngày 30/6/2012, Tôi bước đến cầm lấy tay Mẹ nói những lời tôi nghĩ mình cần phải nói. Tôi nói trong tiềm thức, trong hư vô vì theo lý thuyết y học, lúc ấy Mẹ tôi đang hôn mê. Thế nhưng khi tôi nói đến câu: “Chị em con ai cũng thương Mẹ hết!” thì Mẹ òa khóc; môi Mẹ, vai Mẹ, đầu Mẹ run lên…
Rồi người ta đưa Mẹ tôi rời khỏi giường bệnh, lạnh lùng, vô cảm như đưa một món hàng lên xe tải vận chuyển…
Với tôi, 3 năm đã trôi qua, và cho đến sau này mãi mãi; những hình ảnh của Mẹ trong tôi chắc không thể phai mờ. Căn phòng bệnh viện ấy, cái cửa sổ nhìn sang khu dân cư đối diện tôi hay đứng trong những ngày buồn ấy, những giây phút cuối cùng cùng Mẹ,… sẽ theo tôi, và chỉ riêng tôi, cho đến ngày tôi xuôi tay nhắm mắt…
Người ta vẫn nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, sẽ xóa dần những hình ảnh. Nhưng sao tôi có thể bôi xóa được hình ảnh của Mẹ mình? Mọi thứ vẫn nguyên vẹn trong tôi, như một cuốn phim không bao giờ quên lãng...
“Mẹ ơi! Mặt trời vẫn chiếu sáng mỗi ngày con bước đi. Nhưng với con, phía trước con chỉ còn là mặt trời, vì con đã mất cả bầu trời…”



No comments:
Post a Comment