Hôm nay "On This Day" của Facebook nhắc lại 01 status khá dài dòng cách nay 1 năm (ngày 06/10/2016). Khởi đầu từ việc đọc bài post cùng ngày của Nhà văn Nguyễn Ngọc Thạch, mình đồng cảm và tuôn luôn một đống tức mắc giam dữ đã lâu trong lòng về một số (không ít) các bạn "tánh kỳ!". Vậy nên hôm nay đưa lên Blog để lưu lại, tránh trường hợp bị trôi mất trên facebook.
Vụ này vui và có thật nè, vì mình đã có kinh nghiệm "nếm trải".
Hồi trước mình có thu âm chơi và làm thành CD; in ra để đêm đêm tắt hết đèn, mở giàn máy du dương, lấy điện thoại chiếu vào cái hình bìa rồi đặt nó trên bàn, quỳ lạy thảng thốt: "Ta lạy! Ta phục ta quá đi mất!".
Hồi trước mình có thu âm chơi và làm thành CD; in ra để đêm đêm tắt hết đèn, mở giàn máy du dương, lấy điện thoại chiếu vào cái hình bìa rồi đặt nó trên bàn, quỳ lạy thảng thốt: "Ta lạy! Ta phục ta quá đi mất!".
Mình thề là mình thu âm chỉ để cho mình nghe thôi chứ chưa từng, không hề và sẽ không bao giờ có ý định phát hành hay buôn bán gì cả. Thế nên một số bạn bè thân muốn đem về doạ con nít ở nhà cho chúng ăn cơm, mình cân nhắc và đưa ra chi phí 30k/CD. 30k, mọi người có nghĩ đó là số tiền quá lớn đối với 1 CD amarteur? Các bạn có biết mình tốn bao nhiêu tiền để có được 1 bài hát hoàn chỉnh?
Nếu sử dụng beat có sẵn của các ca sỹ hải ngoại, nhiều khi phải mua 3-5 DVD-karaoke để lựa beat. Cũng có lúc mua cả đống về, xong beat bị xì hoặc có melody thì coi như chỉ có giá trị lưu trữ để phục vụ văn nghệ cho hội bạn nhậu. Bữa nào ngựa bà, nhờ mấy người bạn đi chụp hình cho. Họ cũng bỏ cả đống tiền mua máy móc, khổ sở với mình từ sáng sớm đến trưa thì nếu họ có quý mình đến mức chụp free đi chăng nữa, thì theo phép lịch sử tối thiểu, mình cũng phải mời họ cafe, cơm trưa này nọ, bao luôn cả anti fan đính kèm như Minh Phượng chẳng hạn. Rồi chi phí thu âm, mix bài hát. Thêm vụ rửa bìa mới đau thương: phải chạy lên tít Trần Hưng Đạo, quận 5 thì nó mới ra được thành cái bìa, không thì nhìn bìa mà cứ tưởng CD soundtrack phim Tây Du Ký version 2015. Thêm nỗi các bạn kỹ thuật viên rửa hình cũng tài năng lắm, mình set up và ghi rõ size ảnh, nhưng 5 lần thì đến 4 lần các bạn ấy thích cỡ nào thì quất ra cỡ nấy, mình nhọc công đi lên đi xuống mấy lần, lúc nhận sản phẩm bực bội đến mấy, nói mấy câu hờn dỗi rồi cũng phải nhận, phải rửa lại thôi (vụ này quễ heo Chương Võ rành lắm)... Đó chỉ là những chi phí hữu hình, còn có thêm bao nhiêu chi phí vô hình khác như xăng cộ, ăn nhậu giao lưu này nọ, có ai tính được đâu?
Nhưng căn bản mình làm cho chính bản thân mình, k nhằm mục đích phát hành, buôn bán nên k thể để các bạn muốn có CD phải gánh chịu những chi phí đó. 30k, đơn giản chỉ là tiền mua cái đĩa trắng, mua cái hộp đẹp đẹp, tiền rửa bìa. Tất cả đều là amarteur với số lượng lẻ tẻ nên chi phí cho từng công việc mắc hơn nhiều so với việc phát hành số lượng lớn của dân chuyên nghiệp.
Vậy mà có mấy ba mấy mẹ tinh khôi, trong trắng như nắng mai nhá: "Anh ơi, anh cho em mấy CDs của anh đi, em thích nghe lắm!/ Ơh, 30k cơ àh? Anh cho thì em lấy chứ em không trả tiền đâu/ Có 30k mà anh cũng phải lấy cho bằng được àh?/ Đến em, đến tao mà mày, mà anh cũng lấy tiền àh?". Thế rồi quay ra giận, trì triết ngày này qua ngày khác cho đến khi nào cầm chùa được cái CD thì thôi.
Con thưa các Đấng! Các Đấng muốn có thêm con, thêm cháu thì các Đấng vô mấy trại trẻ mồ côi các Đấng tìm, trong đó có nhiều em bé cần tình thương lắm. Chứ các Đấng đừng tìm con rồi chơi giọng cha, giọng mẹ! Đến em, đến anh là sao? Bạn bè thì ai mình cũng quý như nhau, nhưng 10 cái đến của các đấng thì con đến chết. Xin thưa lúc đó đến Tôn Ngộ Không hiện ra giơ thiết bảng lên thì con cũng nói: Dạ anh Bật làm ơn ói 30k rồi e đưa a cái CD như anh đòi!
Nếu sử dụng beat có sẵn của các ca sỹ hải ngoại, nhiều khi phải mua 3-5 DVD-karaoke để lựa beat. Cũng có lúc mua cả đống về, xong beat bị xì hoặc có melody thì coi như chỉ có giá trị lưu trữ để phục vụ văn nghệ cho hội bạn nhậu. Bữa nào ngựa bà, nhờ mấy người bạn đi chụp hình cho. Họ cũng bỏ cả đống tiền mua máy móc, khổ sở với mình từ sáng sớm đến trưa thì nếu họ có quý mình đến mức chụp free đi chăng nữa, thì theo phép lịch sử tối thiểu, mình cũng phải mời họ cafe, cơm trưa này nọ, bao luôn cả anti fan đính kèm như Minh Phượng chẳng hạn. Rồi chi phí thu âm, mix bài hát. Thêm vụ rửa bìa mới đau thương: phải chạy lên tít Trần Hưng Đạo, quận 5 thì nó mới ra được thành cái bìa, không thì nhìn bìa mà cứ tưởng CD soundtrack phim Tây Du Ký version 2015. Thêm nỗi các bạn kỹ thuật viên rửa hình cũng tài năng lắm, mình set up và ghi rõ size ảnh, nhưng 5 lần thì đến 4 lần các bạn ấy thích cỡ nào thì quất ra cỡ nấy, mình nhọc công đi lên đi xuống mấy lần, lúc nhận sản phẩm bực bội đến mấy, nói mấy câu hờn dỗi rồi cũng phải nhận, phải rửa lại thôi (vụ này quễ heo Chương Võ rành lắm)... Đó chỉ là những chi phí hữu hình, còn có thêm bao nhiêu chi phí vô hình khác như xăng cộ, ăn nhậu giao lưu này nọ, có ai tính được đâu?
Nhưng căn bản mình làm cho chính bản thân mình, k nhằm mục đích phát hành, buôn bán nên k thể để các bạn muốn có CD phải gánh chịu những chi phí đó. 30k, đơn giản chỉ là tiền mua cái đĩa trắng, mua cái hộp đẹp đẹp, tiền rửa bìa. Tất cả đều là amarteur với số lượng lẻ tẻ nên chi phí cho từng công việc mắc hơn nhiều so với việc phát hành số lượng lớn của dân chuyên nghiệp.
Vậy mà có mấy ba mấy mẹ tinh khôi, trong trắng như nắng mai nhá: "Anh ơi, anh cho em mấy CDs của anh đi, em thích nghe lắm!/ Ơh, 30k cơ àh? Anh cho thì em lấy chứ em không trả tiền đâu/ Có 30k mà anh cũng phải lấy cho bằng được àh?/ Đến em, đến tao mà mày, mà anh cũng lấy tiền àh?". Thế rồi quay ra giận, trì triết ngày này qua ngày khác cho đến khi nào cầm chùa được cái CD thì thôi.
Con thưa các Đấng! Các Đấng muốn có thêm con, thêm cháu thì các Đấng vô mấy trại trẻ mồ côi các Đấng tìm, trong đó có nhiều em bé cần tình thương lắm. Chứ các Đấng đừng tìm con rồi chơi giọng cha, giọng mẹ! Đến em, đến anh là sao? Bạn bè thì ai mình cũng quý như nhau, nhưng 10 cái đến của các đấng thì con đến chết. Xin thưa lúc đó đến Tôn Ngộ Không hiện ra giơ thiết bảng lên thì con cũng nói: Dạ anh Bật làm ơn ói 30k rồi e đưa a cái CD như anh đòi!
Chơi với bạn mà các Đấng cứ nghĩ mình thuộc dạng Saigon Special, bạn phải hiểu, phải chiều mình thì bạn mới xứng đáng với mình. Thế các đấng có nghĩ là các đấng đang nghĩ cho bạn lắm nhể?
Ngay cả bây giờ, mình biết, cũng có nhiều bạn đọc xong họ sẽ nghĩ mình chi ly, bủn xỉn, dữ dằn, đanh đá,... đủ kiểu. Á đù! Tánh kỳ!!!
"Nhân tiện" (mà thật ra là thâm ý chính 😂), khoe mấy CDs mà mình đã thực hiện:

Vol. 1 thực hiện năm 20xx hồi đó, làm để kỷ niệm dấu ấn "Khi ta 20".
Vol. 2 mình nhờ Ốc ran out cho mình, với mục đích chính là thu 1 CD kỷ niệm khi mình bắt đầu có dự tính nộp hồ sơ đi nước ngoài. Bắt tay vào làm hối hả tháng 4/2013, trước ngày Ốc đi chỉ 2 tháng. Mọi việc đều gấp gáp vì thời gian còn lại quá ngắn cho Ốc. Bài đầu tiên thu là bài "Em về nào có hay" (ngày 22/4/2013). Nhưng cuối cùng cũng không kịp. Vì lịch làm việc không thể khớp với anh chủ phòng thu nên project bị treo dở dang...
Nhờ sự giới thiệu của ma heo Chương Võ, mình làm quen đặng bạn Phan Trí Nhân. Một người đam mê cảm giác ca hát "ở phòng thu". Nhân giới thiệu mình đến 1 studio mới để hoàn tất vol. 2 đang dở dang. Vì thời gian làm việc của kỹ thuật viên phòng thu rất linh động nên mình tham lam làm thêm 1 album về "mưa", vì mình vốn yêu mưa Saigon lắm... Vol. 3 này lên songslist và thu nhanh gọn lẹ. Hoàn thành trước cả Vol. 2, và là album mình thích nhất trong các CDs "cây nhà lá vườn" của mình.
Một khi đã trải nghiệm cái đam mê ở phòng thu rồi thì khó mà dừng lại được. Vol. 4 cũng được thực hiện cực kỳ gấp rút trước khi mình rời Saigon. Có những bài chỉ kịp thu, không kịp đợi mix thì mình đã bay rồi, nên thành phẩm cuối cùng phòng thu giao, mình chưa hoàn toàn thỏa mãn về chất lượng. Ngày mình đi họ trễ hẹn, hứa hẹn sẽ giao bài cho mình như thường lệ. Nhưng khi mình đã rời Vietnam rồi thì họ chỉ giao 1 lần duy nhất, không chỉnh sửa gì thêm theo yêu cầu của mình nữa. Vol. 4 này được xây dựng dựa trên ý tưởng album vol 4 "Tình xanh" của Ngọc Lan, gồm những bài hát nhạc ngoại lời Việt.

Có những kỷ niệm mà chỉ riêng người trong cuộc mới hiểu, vì không dám kể ra ngoài. Mỗi lần nhớ lại mình vẫn cười lăn cười bò cái tối hôm đó, mình chat với Chương Võ và hắn bảo rằng: Trước giờ hắn rất mê màn Tam ca "Xin đời một nụ cười" trên sân khấu Thúy Nga, nên hắn sẽ bỏ tiền thực hiện bài đó. Mình chịu trách nhiệm chia lại lyric cho mỗi đứa. Hắn là "chủ đầu tư" nên đương nhiên có quyền chọn vị trí bấy lâu hắn hằng khao khát: Ta sẽ là Trần Thái Hòa "nép thân trên mảnh thuyền mong manh sương gió"/ Ờ vậy ta làm Thế Sơn cũng được!/ É, vậy Khánh Ly sẽ rủ thêm Nhân Nhân hả?/Ừh, hợp với giọng hát nức nở của hắn. Bài này thu rất vui và hoàn thành tốt đẹp như nguyện vọng của ma heo.
Ngày mình nhận được visa, cái cảm giác sắp lìa xa Saigon mãi mãi nó trở nên linh thiêng, bồi hồi và thôi thúc hơn bao giờ hết. Tại sao không làm 1 CD lưu vong nhỉ, phát triển từ "Xin đời một nụ cười" sẵn có của Chương Võ? A lê hấp 3 đứa tụ lại ở quán cafe trong khu Phan Xích Long, Phú Nhuận bàn thảo songslist. 9 bài chỉ thu trong vòng 1, 2 lần đến phòng thu là hoàn tất.
Album tam ca này giờ lại là dấu ấn khó quên của tụi mình. Gần 1 năm sau ngày mình bay, Chương Võ cũng vượt tường lửa thành công, định cư ở Mỹ. Mọi việc đến bất ngờ, không dự tính trước. Tính đến hôm nay thì chỉ còn Trí Nhân vẫn ở lại bên kia trời thương nhớ...




