Monday, September 11, 2017

A Little Different

Bữa giờ tự nhủ rảnh rỗi sẽ viết blog, nhưng ngày qua ngày, mọi thứ cuốn trôi như một chuyến tàu. Thôi thì hôm nay 11/9/2017, mở đầu blog của mình bằng một hoài niệm...
Bài này mình post lần đầu tiên trên Yahoo!360 ngày 13/8/2008, reposted trong Notes của Facebook ngày 18/3/2010. Thời gian chóng vánh như một giấc mơ, ngoảnh lại đã hơn 9 năm rồi...

A Little Different

Hồi năm 3 Đại học, khăn gói qua bên trường Nhân Văn học Anh văn. Trong 1 giờ xả hơi sau những ngày chạy theo chương trình toàn chữ là chữ, thầy Nguyễn Đức Đạt (ông thầy mà mình rất thích học) cho luyện nghe bằng 1 bài hát lạ hoắc của Lobo: A Little Different.

Giai điệu bài hát mới nghe qua cũng bình thường, không có gì đặc biệt; thậm chí có phần nhàm chán vì na ná 1 kiểu của Lobo. Nhưng từ từ viết lời ra mình mới hiểu và thật sự thích, rồi yêu luôn cả giai điệu nhẹ nhàng của nó…

“Hồi còn bé tí, có 1 gánh xiếc đã ghé qua thị trấn nhỏ của tôi. Tôi nhớ rằng những người đi lễ nhà thờ đã dành cho họ 1 sự thờ ơ, dè bỉu. “Một đám lạc loài của xã hội” – là những điều mọi người đã nhận xét với tôi về họ. Nhưng tôi đã lẻn tới gần quan sát, và thực sự nhận thấy:
Họ cười rất nhiều, họ hát thật lớn tiếng. Cách họ đi đứng khiến cho bề ngoài của họ nom có vẻ gì đó hơi quá tự tin. Hơi khác với tôi, hơi khác với anh, có phần giống như người lữ hành băng qua miền Ga-li-lê.
Và: “Tất cả chúng ta khác nhau. Nhưng tất cả chúng ta đều giống nhau: cùng xoay sở trên những vòng tròn luẩn quẩn của cuộc sống, trên chuyến tàu huyền bí vô tận của cuộc đời…”

Mình thích cách cảm nhận thật sâu sắc về cuộc sống thông qua những điều giản dị nhất, đặc biệt hơn nữa, tất cả lại được lồng trong 1 giai điệu rất nhẹ nhàng…

A Little Different
Composed by: Kent Lavoie
Performed by: Lobo

Once upon my boyhood time, the circus came to town. I remember church going people talking the carnies down. Misfits of society, that's what they said to me. So I sneaked up close and watched them work, and found that actually:
They laughed a lot. They sang out loud. The way they walked made them look kinda proud. A little different from you, a little different from me. Alot like the man who walked through Galilee.
Mr. and Mrs. Goldstein moved in next door to us. The neighbors were indignant, they put up quite a fuss. The neighborhood had gone to pot and they had worked so hard. So I sneaked out back peeked through the fence, and watched them do the yard:
They laughed a lot. They sang out loud. They looked just like the rest of the crowd. A little different from you, a little different from me. A lot like the man who walked through Galilee.
Everyone is different, but everyone's the same – riding around in circles on life's mysterious train.
What if other people thought that way of you. Too weak for the circus, too dumb to be a Jew. A plain old Joe in wash 'n' wear suit wasting his life away. Or do they look in envy and do or don't they say:
They laughed a lot. They sang out loud. They looked just like the rest of the crowd. A little different from you, a little different from me. A lot like the man who walked through Galilee.
A little different from you, a little different from me. A lot like the man who walked through Galilee.

No comments:

Post a Comment

Thơ: Tình sầu (Huyền Kiêu)

Tác giả: Huyền Kiêu (1915 - 1995). Xuân hồng, có chàng tới hỏi:  - Em thơ, chị đẹp em đâu?  - Chị tôi tóc xõa ngang đầu    Ði bắt bướm vàng...