(Note facebook ngày 03/9/2010).
Một ngày đầy café và mưa gió...
Vô tình gặp lại một kỷ niệm trên FB của một người bạn. Thời gian thấm thoát, mới đó đã 2 năm rồi. Cảnh vật hôm nay chút gì đó, như đi lại thuở nào...
Post lại bài viết Ben đã post trên Yahoo!360 ngày 28/8/2008. Hồi đó còn làm Kymdan - một buổi trốn việc.
Ta không thay đổi, mong chi đời thay đổi ?
Nghe nắng mưa đi về
Hôm nay là một ngày đầy café.
Buổi sáng đi làm, vô Công ty nhoáng 1 cái đã xong việc. Ngồi 1 lát chán quá nên nhắn tin rủ thằng C và ông N (bồ tèo của mình bên Cấp Nước) đi uống cà phê. Quán Pha Lê gần cơ quan hôm nay đông khách, trời âm u, nhiều gió nên nhìn quán khá đẹp. Rồi mưa, và mưa to…
Ngồi ngắm mưa, nghe anh N và C nói chuyện say sưa về lập trình và quản trị mạng (công việc hiện tại của họ), tự nhiên mình có cảm giác lạc lõng, 1 phần vì không hiểu lắm ba cái vụ vi tính, nhưng điều quan trọng vì: Mình đã nghỉ Cấp Nước, đã không cùng họ trải qua không khí chung của Công ty nên không thể cùng họ cảm nhận được.
Cuộc sống là vậy, chúng ta không thể sống chỉ với những điều đã qua của quá khứ. May mắn và có duyên gặp gỡ là những ngày tháng được bước cùng nhau trên 1 đoạn đường.
Buổi tối đi uống café cùng T. Quán Du Miên lâu ngày không đến vẫn đẹp một cách kiêu sa. Nhìn mọi người uống café, thoáng buồn vì đã lâu mình không còn thói quen thưởng thức café tối của Sài Gòn nữa, có lẽ từ ngày mình vô Cấp Nước – chỉ nhậu và nhậu.
Bây giờ qua Công ty mới đã rảnh rỗi hơn (vì ít đi nhậu hơn trước) nhưng tâm hồn lại già cỗi, khô cằn, không còn hứng thú với những quán café hong buồn, lặng lờ tiếng nhạc như thời còn sinh viên nữa.
Nhưng vẫn phải thừa nhận rằng Du Miên hôm nay mở nhạc rất hay – đúng tông nhạc mà mình yêu thích. Nghe lại từng bài nhạc như được nhìn lại từng kỷ niệm, gặp lại từng người bạn cũ đã lâu không liên lạc. Mình nhớ một số bài : Về đây em (Khánh Hà), Lãng du (Minh Xuân), Chuyện tình buồn (Duy Quang), Tuổi đá buồn (Ngọc Lan), Biển cạn (Khánh Hà). Và đặc biệt 1 bài làm mình xúc động, đó là “Diễm tình ca” do Ngọc Lan hát: "Chiều hôm nao tiếng hát bay cao, quỳ bên nhau trước đấng tối cao…"
Chợt thấm thía câu hát ngày xưa mình đã từng cho rằng rất nhảm nhí và vô duyên:
"Ngồi quán uống ly café, nghe nắng mưa đi về, anh nhớ
Chuyện dĩ vãng xưa ngày xưa, khi trái tim chung tình… hết rồi…”
"Ngồi quán uống ly café, nghe nắng mưa đi về, anh nhớ
Chuyện dĩ vãng xưa ngày xưa, khi trái tim chung tình… hết rồi…”
Có những điều rất nhỏ, mà khi bạn rất lớn, mới có thể hiểu được…

No comments:
Post a Comment